Hotline header

Hotline 0981 8899 30

Nhớ hương tết xưa khi gió mùa về

Khi gió lạnh ùa về lại nhớ lại bài học ” Gió lạnh đầu mùa” của nhà văn Thạch Lam được học hôm nào. Rồi lại bồi hồi nhớ lại hương vị tết xưa khi mà theo chân mẹ chen chúc trong phiên chợ quê. Những đồ ăn, thức uống hay đồ trang trí đều rất giản dị mà người ta lại vô cùng thích thú.

Vô tình đọc một bài tâm sự về hương tết xưa lại càng thêm xúc động, muốn chia sẻ cùng các bạn độc giả khi cái lạnh đang dần tràn về. 

Háo hức chờ cái tết nghèo

Vào cữ đầu tháng chạp, bọn trẻ con chúng tôi bắt đầu trừ lùi từng ngày đến tết. Người lớn lo chạy chợ kiếm tiền thế nào không biết, chứ bọn nhóc chúng tôi thì mong tết đến cháy lòng. Cứ háo hức chờ tết, mà chẳng biết đến những toan tính, khổ cực. Vậy mà lại vui, chẳng như bây giờ có khi lại sợ tết, lại phải tính toán đủ chuyện cho họ hàng hai bên, cho công việc, con cái.

Chắt chiu chuẩn bị tết

Tôi nhớ những ngày giáp tết ấy, mẹ tôi đi suốt, hôm nào cũng từ sớm mai đến tối mịt. Hôm thì bà gánh đỗ đi bán ở chợ Hồ, hôm thì gánh lá dong vào chợ Núi. Anh trai tôi  mang một can nước mắm 20 lít từ Hà Nội về, hôm sau mẹ tôi tất tưởi gánh đi bán rong khắp làng để kiếm thêm chút ý trang trải chi tiêu cho cả nhà.

h184221389854253

Chắt chiu từng đồng tiền lẻ để lo cho cái tết được vui vẻ

 

Thời buổi mọi thứ đều thiếu thốn, ai ai cũng phải lo chuẩn bị từ gói hạt tiêu, mì chính, nước mắm… trước tết cả tháng. Mà thực ra đâu có nhiều nhặn gì. Mỗi nhà cũng chỉ dám mua vài cùi dìa mì chính, một cút nước mắm. Chỉ có  nhà nào khá giả lắm mới mua nổi nửa lít.

Rồi đến chiều 28 tết, mẹ tranh thủ về sớm, lục trong bị ra một mảnh vải phin, tranh thủ dắt tôi đến ông thợ may làng cắt cho tôi cái áo mới. Khỏi cần nói tôi sướng đến thế nào, nhảy chân sáo khắp đường làng. Ông thợ may làng dịp tết đông khách lắm, nhưng toàn cắt cho trẻ con thôi. Hồi ấy tôi cứ thắc mắc người lớn hình như không thích quần áo mới hay sao ấy, đa phần họ vẫn mặc những bộ quần áo rung rúc, đến mấy năm rồi mẹ tôi chưa may cái áo nào.

Niềm vui mổ lợn, giã giò ăn tết.

Năm ấy nhà tôi đụng lợn, con lợn chừng 50kg, có 4 nhà cùng chung. Chờ mãi cũng đến 29 tết để xem mổ lơn. Buổi chiều ông thợ mổ đến nhà. Ông trói ghì con lợn lôi ra khỏi chuồng sau đó đặt lên cái chõng tre. Mổ lợn là một ngày rất vui, mấy đứa trẻ con chúng tôi lăng xăng đun nước và xí phần cái bong bóng lợn để thổi làm bóng bay. Chiều ấy được ăn một bữa lòng lợn đã đời. Tiếng giã giò kí cốp vang khắp làng khiến những con tim trẻ nhỏ lâng lâng rộn ràng.

Chiều 30 tết, mẹ ngồi gói bánh chưng, chúng tôi xúm xít xung quanh, xin mẹ vài cái lá con gói mấy cái bánh be bé rồi gửi vào nồi, thích lắm. Mẹ sai chị Tư đun một nồi to nước mùi già để mấy chị em tắm tất niên. Trời rét, nhà tắm không có phải tắm ở vườn, cắm mấy cái cọc tre rồi quây lá chuối khô, gió lạnh thổi ù ù, vừa tắm vừa run lập cập. Nhưng mà thích, từng lớp ghét lưu cữu bong ra, người nhẹ thoáng hẳn, phơi phới như muốn bay lên cùng mùa xuân.

Tết đến thật rồi!

Từng tràng pháo nổ giòn giã, mùi thuốc pháo trộn với mùi hương trầm ngan ngát lá hương vị đặc trưng của tết suốt đời không thể nào quên. Lúc đó người ta vẫn chưa cấm đốt pháo. Trẻ con thì cứ thi nhau nhặt xác pháo rồi so xem ai nhặt được nhiều hơn.

tet-4

Nhặt xác pháo là niềm vui của trẻ con thời xưa

Xong bữa cỗ sáng, tôi là út ít, được theo mẹ đi “lễ cũ” (ở quê người ta gọi đi chúc tết là đi lễ cụ, đến nhà nào thủ tục đầu tiên là vái trước ban thờ), được đầy một túi tiền xu mừng tuổi. Chiều, chúng tôi thích nhất là được ra chơi cây đu. Từ khoảng 23 tháng chạp, các anh trai làng đã trồng đu. Hồi ấy cây đu nhiều lắm, cứ 1-2 xóm có một cây. Nam nữ thanh niên háo hức xếp hàng để đánh hết lượt nọ tới lượt kia, từ sáng đến chiều tối không lúc nào ngớt. Giai thanh, gái lịch lên đu, người ở dưới xuýt xoa.

Nay hương Tết xưa đã thật khó tìm, chỉ có thể ngồi hồi tưởng, nhớ nhung!

Theo Theo Duy Hữu/ Pháp Luật Việt Nam.

Tư vấn sản phẩmX